Bác Trưởng Đào Văn Lịch @ Houston Aug 2014

Leave a comment

Thưa các Bạn
Nhân dịp Tạm biệt Bạn Vừa về quê hương, Bạn Lịch đến Houston và có lẽ sẽ định cư luôn tại đây, Bác Lịch có nhã ý mời Anh em Houston một bữa nhậu ra mắt hôm chủ nhật 17 tháng 8 2014. Dĩ nhiên không ai từ chối. Từ ngày Bạn Tư ra đi cũng hơn một tuần, Anh em vẫn còn nhớ bạn ấy….

Vì vậy trước bửa nhậu hôm nay cũng có một ly rượu đổ tràn ra bàn để nhớ bác ấy. :

Có uống rượu đổ cho ta nửa bát
Loan mặt bàn lênh láng nhớ khôn nguôi

Tiệc rượu đúng giờ được 80% với Pham Cơ, Nguyễn văn Trai, Trí đầu bạc, Nguyễn đình Toàn, Ngô văn Toại, Lê cảnh Thạnh, Đoàn Tư, Cái trọng Ty, Nguyễn đăng Chinh, Hồ văn Liệu, Nguyễn mậu Lộc, Sanh (nhỏ),

Dĩ nhiên luôn luôn có mặt quí phu nhân để có thể chở các chàng về khi quá chén tránh nạn phạt vạ uống rượu lái xe. Giờ đây cũng không nên kể tên các bác đi trễ. Các bác ấy đã được anh em Ân CẦN cho biết: Từ nay phải đúng giờ đấy nhé.

Từ ngày Bác Liệu đi Cali, trở về hôm qua , hôm nay đến nhậu Bác ấy có vẻ ít nói gớm?

Lớn nhất trong anh em là Bác cái trọng Ty, Nhở tuổi nhất lại là Sanh nhỏ. Nhưng hai vị này lại không học lớp 1961-1964 Cho nên trong lớp 1961-1964 Bắc Lịch được coi là lớn nhất… Vì vậy Anh em đã thân ái tặng cho bác một danh xưng: Bác Trưởng… Nghe thật là oai. Nổ hơn tạc đạn…. Anh em còn muốn uống nhiều hơn chai Cordon Bleu chưa khui

… Nhưng thôi đã 3 giờ rồi, Nhiều Bác đã xỉn, Bác Gòn bắt đầu cười nghiêng ngã… Thế thôi… Bác Thạnh ra lệnh giãi tán về đi ngủ

Một lần nửa anh em cám ơn 2 vợ chồng Bác Trưởng

More Pictures
https://plus.google.com/u/1/photos/101235027987233350881/albums/6048743760710915393

Tháng 8 24 2014: Vừa +Trà trở lại Viet Nam

Leave a comment

Kể từ ngày về hưu, vài năm về trước, bạn Bùi Hữu Vừa khăn gói từ giã con cháu, trở ngược về Việt nam vui đời nghệ sĩ cùng với phu nhân, , Chi Thanh Trà, quê ở Kim Long. Thế nhưng mỗi năm đầu mùa hè, chàng lại trở lại đất cờ Hoa, làm bổn phận cùng Bạn bè và Con Cháu:

Ăn nhậu cùng bạn già và chăm sóc các cháu.

Rồi, khi nhũng ngày cuối thu với mây trôi bàng bạc, bạn bè bên Việt nam mời gọi, Hai vợ chông sau những ngày thấm mệt với cái nóng Texas lại lên đường trở lại Quê hương.

Cũng may là Huế và Kim long vẫn còn sót lại những ngọn gió Lào, nảy ra lữa mữa ra khói, khiến chàng không đến nổi nhớ lắm cái nóng của mùa hè Texas.

Anh em Quốc Học 61-64 lại lui cui đưa vọ chồng chàng về dinh!!!

Đoàn Tư, người nổi tiếng về em vợ nhiều và xinh (khiến anh em bàn ra tán vào không ngớt, ngày chàng mới đến Hoa Kỳ), và nhất là phu nhân, con người hiền ngoan, chiều chồng và nấu ăn ngon, chiêu đãi bạn bè chu đáo, đứng ra tổ chức ngày tam biệt.

Ngoài thức ăn ngon,….. thì ….Cũng vậy thôi, cũng bia bọt, cũng dăm câu luận bàn thế sự, cũng cười đùa, và dĩ nhiên trong tiệc rượu cũng phải nhớ lại Phan-Tư , con sâu rượu chỉ vừa mới ra đi tuần trước:

Có uống rượu, đổ cho ta nửa bát

Loang mặt bàn , lênh láng nhớ khôn nguôi

Thơ Tràm cà mâu

Bửa tiệc có Vợ chồng Trí Đầu bạc, Vợ chồng Nguyễn Đăng Chinh, Vợ Chồng gia chủ Đoàn Tư, Chị Vợ của Đoàn Tư, Vợ chồng trương Đình Gòn, Lê cảnh Thạnh, Toại, Nguyễn Mậu Lộc, Nguyễn đình Toàn, Pham Cơ và đặc biệt nhất Gia đình bạn Đào văn Lịch (Gồm có bà xã và Ông anh trai ). Anh chị Đào văn Lịch từ Minnesota? ghé về thăm, và hứa đãi anh em một chầu nhậu khác vào trưa chủ nhật tuần này, nghĩa là chỉ 2 ngày nữa mà thôi:

Thì thôi, tóc ấy phù vân

Thì thôi lệ ấy còn ngần dáng sương

Thì thôi, mù phố xe đường

Thôi thì thôi nhé, có ngần ấy thôi

Con chim chết giữa bụi hoa

Còn ta quyết nhậu chết cùng con chim????

Hẹn bạn ngày chủ nhật?

More pictures

https://plus.google.com/u/1/photos/101235027987233350881/albums/6048023811098498977

Phan-Tư từ giả chúng ta Tháng 8 2014

Leave a comment

Bạn Phan Tư ngày xưa Thất B1
Học Hàm Nghi,đá banh giỏi hàng đầu
Lái máy bay,đời binh lửa gian lao
Về Texas,uống bia thay nước lạnh

Cũng mới đó ,nay Bạn về tiên cảnh
Thêm một thằng thầm lặng bỏ cuộc chơi
Trước hay sau rồi cũng sẽ về trời
Thôi cứ nhủ như là chia tay tạm

Người ở lại chúc Bạn nhiều thanh thản
Bên kia đời mãi mãi đưọc an-nhiên

Xin được chân thành chia buồn với Chị Tư và gia đình.

Cung Trọng Bảo
===================================================

Các bạn QH61-64 quí mến,

Rất xúc động nhận được tin Phan Tư qua đời. Qua đời không có nghĩa là “không còn nữa” đối với chúng ta. Vì Phan Tư đã để lại nhiều kỷ niệm còn tươi rói trong lòng chúng ta. Tôi nhớ khi đến ăn kỵ tại nhà Đoàn Tư ở An Cựu 3 năm về trước, chính Phan Tư đã đề nghị tổ chức “một hội ngộ bỏ túi” với anh em QH cơ hữu tại Huế trong một khu vườn khá đẹp trên Sông Hương. Xin gửi ảnh đính kèm, trong đó Tư mặc áo đỏ đứng giữa Đoàn Tư và Phan Đình Ngân. Chúng ta cũng không quên bạn Nguyễn Vân Bân người đứng ở vị trí cực hữu trong ảnh này, tất nhiên.

Theo nhận xét của bỉ nhân, có lẽ Phan Tư là người ít nói, nhưng đã mở miệng thì nghe rất có duyên. Tôi nhớ trong Hội ngộ QH61-64 tại San Jose cách đây mấy năm, khi ĐK66 Lê Thanh Duyên tò mò “hồi ở VN anh Tư làm gì?” Phan Tư chất phát trả lời mà nghe rất dí dỏm: “Hồi ở VN tôi lái bà già, nhưng tiếc là chị không phải là bà già.”

Kính nhờ các bạn đồng môn ở Houston chuyển đến chị Phan Tư lời chia buồn tha thiết của tôi.

Thân ái,

Trần Ngọc Cư

=================================================

Năm 2013 trong Họp mặt QH 1961-1964 tại Houston TX

Tư đã say khướt Mà vẫn còn lên hát trên sân khấu, rất vũng vàng rất có duyên, khiến bạn bè ai cũng ngạc nhiên không tin được.

Bức Tư thôi đã thôi rồi
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta…

Nhớ từ thuở Houston ngày trước,
Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau;
Nhậu say, từ trước đến sau,
Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời?

Cũng có lúc chơi nơi nhà (Bạn) CHẮC,
Đêm suối nghe róc rách lưng đèo;
Có khi căn bếp nhà (bạn) CHINH,
Thú vui bia rượu thít thà cầm ca;

Những khi đó rượu ngon cùng nhắp,
Chén quỳnh tương ăm ắp chửi thề,
Có khi bàn soạn câu văn,
Biết bao lời chửi, lời ca nghẹn ngào ,

Buổi dương cửu cùng nhau hoạn nạn,
Phận đấu thăng chẳng dám tham trời;
Bác già, tôi cũng già rồi,
Biết thôi, thôi thế thì thôi mới là!

Muốn đi lại tuổi già thêm nhác,
Trước ba năm gặp bác một lần;

Cầm tay hỏi hết xa gần,
Mừng rằng bác vẫn tinh thần chưa can,

Kể tuổi tôi nhỏ hơn tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác mấy ngày;
Làm sao bác vội về ngay,
Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.

Ai chẳng biết chán đời là phải,
Vội vàng sao đã mải lên tiên;
Rượu ngon không có bạn hiền,
Không mua không phải không tiền không mua.

Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa;
Tiệm “KIM-KIM” vắng bác hững hờ,
Bia kia uống mãi ngẩn ngơ tiếng đàn .
Bác chẳng ở dẫu xin chẳng ở,

Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;

Tuổi già hạt lệ như sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng chứa chan!

(Không có tài làm thơ đành phải nhại lại bài khóc Dương Khuê )
(Vốn có tài… Xuất Khẩu thành Thơ…..người khác)

Trưa nay Thứ Hai 4 Aug 2014 Gia đinh Tại Houston làm lễ phát tang
Thứ Tư sẽ Hỏa Táng)

Phạm Cơ

Các bạn Quốc Học 1961-1964 đưng lo:
Rồi ra ai cũng về già
Cũng lên nóc tủ ngắm gà khõa thân !!!

Phụ Nữ Có Nói Nhiều Không? (Nhặt được trên Net)

Leave a comment

Hóa ra, đàn ông rất hay bị đàn bà rầy la. Lúc bé thì mẹ mắng.
Lớn lên một tí bị chị mắng.
Lớn tí nữa, bị người yêu chê trách.
Lấy vợ bị vợ đay nghiến.
Về già lại bị con gái kêu ca

* Đàn ông luôn tỏ ra bất mãn với “bệnh nói nhiều” của phụ nữ, thậm chí coi đó là một giấc mộng kinh hoàng nhất trong cuộc đời. Trong khi đó, hầu hết phụ nữ lại cho rằng họ buộc phải nói nhiều để “chiến đấu” với tật xấu của bạn đời.

Theo các chuyên gia về gia đình thì không có gì hoang tưởng hơn là chỉ dùng lời nói mà có thể cải tạo được một người đàn ông. Trái lại, không ít cuộc ly hôn đã là hậu quả trực tiếp hay gián tiếp của những cuộc tra tấn bằng ngôn ngữ triền miên.

Người ta kể rằng có một người đàn ông bị đi tù hai năm vì tội đánh vợ. Sau khi mãn hạn được tha về đoàn tụ với gia đình mới có một tuần lễ, anh ta lại khăn gói đến xin ban quản lý nhà tù cho được tiếp tục cải tạo đến hết đời. Hỏi vì sao anh không thích ở nhà mà lại muốn vào tù? Anh ta thú thật rằng, tuy ở trong tù mất tự do thật nhưng còn sướng hơn ở nhà, vì không bị vợ nói ra rả suốt ngày đêm!

Một cuộc điều tra 3.000 người đàn ông ở Thượng Hải với câu hỏi: “Tính xấu của vợ mà anh ngán nhất?” thì 86% người trả lời: “Nói nhiều”. Các nhà tâm lý học cho rằng, hầu hết đàn ông đều sợ cái tính nói dai của các bà vợ.
Nỗi sợ này có nguồn gốc sâu xa từ hồi nhỏ khi anh ta bị mẹ mắng mỏ.
Đàn ông lẩn tránh các lời khuyên của vợ cũng giống như khi còn bé họ lẩn tránh lời dạy bảo của mẹ.
Hóa ra, đàn ông rất hay bị đàn bà rầy la.
Lúc bé thì mẹ mắng. Lớn lên một tí bị chị mắng. Lớn tí nữa, bị người yêu chê trách. Lấy vợ bị vợ đay nghiến. Về già lại bị con gái kêu ca.*

*Có phải đàn ông bị vợ nói nhiều là đáng đời vì họ lắm tội. Tiếc rằng thực tế cho thấy khó mà có ông chồng nào thoát khỏi những “tội lỗi” ấy. Người làm việc trí óc bị rầy la về đóng cái đinh không nên hồn. Người khéo léo chân tay lại bị chê là viết cái đơn không xong. Người giỏi cả chân tay lẫn trí óc lại bị tra tấn vì không bao giờ biết mua vé đưa vợ đi xem một bộ phim…

Giải thích tại sao phụ nữ nói nhiều, có nhà khoa học cho rằng vì khả năng sử dụng ngôn ngữ của họ mạnh hơn nam giới. Lại có người cho rằng là từ thời tiền sử, phụ nữ trồng trọt hái lượm nên tha hồ nói chuyện, trong khi đàn ông đi săn bắt phải ẩn nấp không nói được. Thật ra, đàn bà cũng chẳng thích lắm điều nhưng vì đa số việc nhà vẫn rơi vào tay phụ nữ mà những việc đó thì không mấy khi được vừa lòng do chồng con gây ra, vì vậy phụ nữ không nói cũng không được.

Tuy nhiên các nhà tâm lý cho rằng người vợ khôn ngoan nói cái gì chỉ nói một lần thôi. Nếu điều đó không theo ý mình thì cũng không nói đi nói lại hay làm thay anh ta. Bởi vì, cũng theo các chuyên gia về gia đình thì không có gì hoang tưởng hơn chỉ là dùng lời nói mà có thể cải tạo được một người đàn ông. Bây giờ ta hãy đi ngược thời gian xem khi mới quen hơi bén tiếng
nhau, phụ nữ có thói quen ấy hay không?. Nếu có, có lẽ tổng số cuộc kết hôn phải giảm đi 90%.
Vậy khi mới yêu nhau, phụ nữ cư xử với đàn ông thế nào?

Thường lúc đó họ khen không ngớt. Nào là: “Anh giỏi quá!”; Anh tài quá!”; “Anh thông minh quá!”… Thì ra mọi chuyện chỉ bắt đầu từ khi kết hôn.

Hãy thử nghe một đoạn băng ghi âm xem một cuộc xung đột vợ chồng thường diễn ra như thế nào? Ăn xong, người vợ nhẹ nhàng bảo: “Bữa nay, anh rửa bát nhá”. Chồng vừa dán mắt vào ti-vi vừa trả lời: “Được rồi, cứ để đấy!”. Mươi phút sau vợ hỏi; “Anh có rửa bát không nào?”. Anh ta vẫn không dời mắt khỏi ti-vi, miệng trả lời: “Có”. Nhưng đa số phụ nữ không chấp nhận như thế. Họ muốn chồng phải làm ngay, nếu không thì hoặc họ sẽ tự làm, hoặc họ sẽ “trình diễn” một bộ mặt hình sự mà những người đàn ông yếu bóng vía có thể bị chấn thương tâm lý đến mức thấy mình đúng là một tên tội phạm. Bộ mặt ấy sẽ tiệu diệt hết cả mọi thú vui của anh ta trong ngày hôm đó.

Suy cho cùng, ai chả muốn nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp nhưng nếu vì thế mà đánh đổi cả bầu không khí gia đình êm ấm có nên không? Không ít cuộc ly hôn đã là hậu quả trực tiếp hay gián tiếp của những cuộc tra tấn bằng ngôn ngữ triền miên này. Để kết thúc bài viết, xin kể một câu chuyện có thật về một đôi
vợ chồng người Nga.

Sergei Ivanovich kết hôn với Lêna Xêramôva và chỉ còn mấy hôm nữa là đến ngày kỷ niệm đám cưới vàng. Bỗng nhiên bữa nọ đang ăn thì bà vợ phát hiện chồng đánh rơi miếng thịt ra sân nhà, bà ta nghiến răng gầm lên: “Ông ăn uống cái kiểu gì thế?”. Xecgây lạnh lùng nhìn vợ, không nói một lời đứng dậy thu xếp khăn gói ra đi. Về sau có người bạn thân của ông kể lại lần gặp
cuối cùng, ông ta nói: “Lúc nào bà ấy cũng đay nghiến tôi. Bà ấy nói tôi suốt đời không làm được một việc gì ra hồn. Lần này, ít nhất tôi cũng làm được một một việc là… ra đi vĩnh viễn.

Lê Duy Đoàn , bạn ta

Leave a comment

4 bài viết về Bạn ta , Lê Duy Đoàn:

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
 
…. Thơ của Apollinaire, nhạc của Phạm Duy, và một thời khó quên mà tôi cũng đã từng sống: Một bài hát,  vang lên vào một ngày, một giờ nào đó, khi đã đi vào tâm thức của người nghe, về sau sẽ mãi mãi gợi lại tất cả mặt đất, bầu trời và cảm xúc sâu thẳm trong lòng người vào ngày hôm ấy.
Những năm đầu của thập kỷ 70, khi bài hát này ra đời và phổ biến trong giới trẻ, ông anh Lê Duy Đoàn của tôi đang còn là một sinh viên Huế. Anh vào trường Sư phạm trước,  tôi vào sau anh mấy năm. Lúc ấy cuộc chiến giữa hai miền đã khốc liệt lắm rồi, nhưng ngoài những trăn trở âu lo, trên ghế nhà trường sinh viên cũng còn chút không gian yên tĩnh để giữ cho mình một nhành thạch thảo ép trong trang vở. Mỗi người có một thứ “hoa thạch thảo” không giống nhau…Có lẽ vì vậy mà sau hơn năm mươi năm , anh Đoàn phải cất công đi tìm hoa thạch thảo thứ thiệt, cũng vì đó mà có cái tên của tập văn này.
Anh Đoàn rời trường Sư Phạm,  đi dạy xa từ năm 1970. Đến 1983 thì anh dời hẳn vào lập nghiệp ở Sài Gòn. Ai xa quê cũng nhớ, mà với người Huế thì lòng hoài nhớ quê hương càng da diết vô cùng. Cho nên những bài báo hay truyện, ký trong tập phần lớn được viết từ nỗi nhớ. Bởi viết theo cái thương cái nhớ, nên nội dung rất phong phú và khá tản mạn, tản mạn như chính cuộc đời nhiều hình tướng này vậy. Anh viết về câu chuyện của người cựu binh Đại Hàn hối lỗi để dẫn dắt người đọc một chuyến “ hành phương nam” và kết lại bằng một hình ảnh nhân văn trong bài Chục mười tám; viết về ngôi chùa nhiều kỷ lục nhất châu Á đang được xây dựng ở Ninh Bình…Nhưng được anh dành cho nhiều trang, nhiều dòng nhất vẫn là ký ức một thời ở Huế.
Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà tác giả đã đặt hai bài lên đầu tập: thú chơi xăm hường và đọi bún bò ở Huế. Hai thứ đó, một là món ăn vật chất, một là món ăn tinh thần, đã thấm sâu vào tâm tư nhiều thế hệ từ ngày xưa cho đến bây giờ. Như tôi, khi đọc đến những dòng anh Đoàn viết thì cứ tưởng như đang cảm thấy mùi thơm phức của tô bún bò nóng hổi những ngày đầu đông, đang nghe tiếng sáu con xúc xắc xăm hường kêu leng keng trong lòng chiếc bát sứ, hòa trong tiếng cười reo cướp trạng – cái âm hưởng khó quên của không khí đoàn tụ trong ngày Tết quê nhà.
Rồi câu chuyện cu Đoàn hai tuổi được mẹ bồng qua đò Kẻ Vạn; Chuyện cậu học trò thơ ngây của trường Tiểu học Vạn Xuân, chuyện phiên hội chợ Huế xưa, trò chơi chuột bạch và món quà trúng thưởng…Lại đến cái thời nam sinh Quốc học, với ký ức về những khuôn mặt vang bóng một thời: Thầy Văn Đình Hy, cô Đặng Tống Tịnh Nhơn, anh Cao Hữu Điền, chị Diệm My…Đọc những kỷ niệm của anh mà những người Huế khác, như tôi chẳng hạn, cũng tưởng như mình được ké vào đó một chút, sẻ chia cùng anh những cảnh, những người …
Và sâu sắc nhất , đằm thắm nhất trong toàn mảng ký ức đó hẳn là chuyện những người con gái, đã đi qua đời tác giả. Có thật hay không, bằng xương bằng thịt hay đã được khoác một lớp màn hư ảo của tưởng tượng, tác giả đã dành cho họ cái từ ngữ  lắt léo trong ca dao: Người dưng.
Đây người dưng, đó cũng người dưng,
Mà sao trong dạ rưng rưng nhớ hoài.
Người dưng khác họ không phải chỉ là câu chuyện của mối tình đầu, mà còn là bức tranh về một thời chiến tranh tao loạn, tuy đã lùi về quá khứ gần nửa thế kỷ rồi nhưng vẫn còn ám ảnh không nguôi với hình ảnh xác người phơi ven lộ, trại tạm cư nhao nhác, những chuyến tị nạn xa Huế đã tạo điều kiện cho nam nữ gặp nhau, quen hơi bén tiếng rồi lại chia xa. Thơ vận vào người là câu chuyện bí ẩn về linh hồn, xảy ra giữa không khí buổi giao thời với những người Huế xa quê lập nghiệp, sống chết thịnh suy ở mảnh đất phương Nam. Sư phạm- Một con đường là hồi ức tươi đẹp về quãng đời học làm thầy giáo, với rất nhiều tình cảm dành cho Thầy Cô, bạn hữu và niềm tự hào đã được học Đạo làm Thầy, để sau này qua những thăng trầm phù thế vẫn không hổ thẹn với hai chữ thầy giáo, danh xưng cao quý mà cuộc đời trao tặng.
Tìm một nhành hoa thạch thảo, phải chăng là đi tìm cái đẹp mong manh giữa cuộc đời bề bộn này. Trong dâu bể đổi thay, nổi chìm thế sự, vẫn luôn còn lại bao điều trân quý không thể nào quên. Hoa thạch thảo không đến nỗi quá chập chờn khó kiếm như cái lá diêu bông của Hoàng Cầm, bởi cuối cùng thì anh Đoàn cũng đã xác định được một loài thạch thảo chính hiệu, có tên khoa học là Calluna Vulgaris. Nhưng có hề chi đâu nếu những người trẻ tuổi năm xưa cứ giữ cho mình một hình ảnh thạch thảo riêng trong tâm tưởng, bởi như tác giả đã viết, chính cái hình ảnh ấy mới là cái đã “động đến tầng vi tế rung động của con tim”. Và tôi nghĩ, chẳng phải tìm đâu xa, trong từng trang từng chữ của tập văn này luôn thấp thoáng bóng hình loài hoa đẹp ấy – Một nhành hoa thạch thảo luôn có mặt trong nỗi hoài nhớ trong veo về những ngày tháng thiên đường. Một thiên đường không bao giờ mất.
Tháng 4 – 2014
Trần Thùy Mai
Phòng triển lãm đầu tiên của họa sỹ Lê Duy Đoàn
Đoạn đường đến với…
   Tôi nhớ không lầm thì tôi đã biết Lê Duy Đoàn ngay từ thời còn rất nhỏ, khi mới 8,9 tuổi ,  Đoàn ở Phú Thạnh, gần cửa Hữu, (có tên chữ là Tây Nam môn nằm ở phía Tây Nam của Kinh Thành Huế, được xây dựng vào năm 1809, dưới thời vua Gia Long, vọng lâu được xây dựng năm 1829 thời Minh Mạng.  Đêm mồng 5.7.1885, vua Hàm Nghi đã xuất bôn từ cửa này ra khỏi Kinh Thành đi Tân Sở, ban hịch Cần Vương kêu gọi nhân dân nổi dậy chống Pháp).  Đoàn học trường Tiểu học Vạn Xuận, một trường công lập. Muốn đến trường,  ngày hai buổi Đoàn chỉ cần băng qua đường, leo lên  đò Kẻ Vạn chỉ mấy phút là đến. Còn tôi ở giữa đoạn đường từ  dốc cầu Bạch Hổ và trường tiểu học Vạn Xuân. Tôi không học  cùng trường với  Đoàn  mà tôi học trường Sainte Marie, một trường tư thục do các nữ tu Thiên Chúa giáo thành lập trên đường đi lên chùa Linh Mụ, cách cầu Bạch Hổ khoảng 200 mét, nằm giữa Tiểu chủng viện và dòng nữ tu Carmelo.  
    Dưới mắt Đoàn, đám học sinh của trường tôi (Sainte Marie) không mấy được thiện cảm, lý do Đoàn bị một đám học sinh lớn tuổi của trường tôi bắt nạt, thậm chí mở banh cặp và ném tất cả sách vở bút mực của Đoàn xuống biền. Thỉnh thoảng tôi và Đoàn có gặp nhau, nhưng hình như chưa có duyên số, nên chúng tôi chưa trở thành là bạn của nhau. Bẳng đi một thời gian dài, năm tôi được nhận vào học đệ tam thì Đoàn học lớp đệ tứ  cùng trường Quốc Học. Tôi đã bôn ba qua các trường Saint Denis ( Phường Đúc), rồi Pellerin và cuối cùng là Providence trước khi vào Quốc Học. Trong suốt thời gian học  Quốc Học ,chỉ thỉnh thoảng gặp nhau chào hỏi  trên đường đi về, nên chúng tôi vẫn chưa  thân thiết với  nhau.
 Sau niên khóa 1962-1963 tôi rời  khỏi trường Quốc Học,từ giã Huế vào thẳng Sàigon vừa đi học vừa làm báo như  tôi đã từng  mơ ước ngay từ những ngày còn bé thơ  và coi đó như  là nghiệp dĩ. Còn Đoàn học Sư phạm Vạn vật ở Viện Đại Học Huế  và ra trường  đi dạy từ năm 1970. Từ năm 1969, tôi về làm việc tại Bộ Giáp dục, tôi tình cờ  gặp lại Đoàn vài lần, khi Đoàn dạy ở Trường Trung học Đại Lộc, Quảng Nam.  Có lần Đoàn cho tôi biết đang có ý định xin thuyên chuyển về Huế. Tôi đã cố gắng trong điều kiện có thể để giúp  Đoàn thực hiện được  mong ước của mình. Sau đó Đoàn được chuyển về dạy ở trường Quốc Học, Huế. Tới lúc đó, hình như vẫn tôi và Đoàn vẫn  chưa có được cái  duyên hạnh ngộ.
Đến sau 30.4.1975 khi đang dạy ở trường Đại Học  Mỹ Thuật  tôi có dịp ra Huế tìm lại căn nhà cũ của gia đình tôi, một vài lần tôi cũng có gặp lại Đoàn, khi đó Đoàn đang dạy trường Trung học Nguyễn Du, Huế. Tình cảm đối với nhau trước kia vốn không mấy thân thiết, nhưng cũng là tình làng nghĩa xóm, nay gặp lại trong hoàn cảnh đổi dời của lịch sử,  tâm trạng đứa nào cũng đều  nặng gánh lo âu… Có thể vì vậy mà cảm thấy gần gũi với nhau hơn, muốn cùng được chia sẻ. Tự nhiên lần đó, tôi buột miệng  gợi ý Đoàn nên đưa gia đình vào Sàigon sống biết đâu lại có thể tìm thấy cơ may nào khác hoặc hổ trợ nhau làm một việc gì đó hữu ích. Đoàn tán đồng ý kiến của tôi, và chuẩn bị mọi chuyện để thực hiện điều mong ước của mình. Cuối năm 1983, Đoàn và gia đình có mặt ở Sàigon.
Đúng như tôi dự đoán, rời khỏi Huế, Đoàn không còn là một nhà giáo sống một cuộc đời khiêm tốn mà đã  trở thành một một người với nhiều tham vọng, hoạt động trên rất nhiều lãnh vực. Đoàn đã làm việc cho nhiều công ty ngoại quốc, đã làm nhiều công việc khác nhau.. Có thể chưa thành công lắm, nhưng ít ra Đoàn cũng đã sống với những gì mình muốn và  yêu thích… Nhưng có lẽ điều làm cho chúng tôi gần gũi nhau hơn , chia sẻ với nhau nhiều hơn vì chúng tôi cùng có nhiều điều tâm đắc.  Đoàn của ngày hôm nay đã có thể  mô tả thế giới sinh động chung quanh mình, hay thế giới tâm hồn mình  bằng màu sắc sinh động của hội họa và hơn nửa, Đoàn cũng có khả năng thể hiện những suy nghĩ,  những mơ  ước của mình bằng ngòi bút , với sự khởi đầu là tác phẩm đầu tay:  Đi tìm nhánh hoa thạch thảo .
Tôi có thể khẳng định  Đoàn không ngừng lại đó…
    Sâm Thương
                                              LÊ DUY ĐOÀN
       Trên những chặng đường ký ức
 
Ngồi chờ chuyến bay chuyển tiếp ở phi trường O’Hare từ Chicago đến Jamaica, tôi viết ít dòng cho bạn Lê Duy Đoàn với chút tâm sự háo hức nhưng bình an khi tưởng tượng bạn mình đang chờ tác phẩm “con so” ra đời: “Bạn, trên đường bay bốn tiếng rưởi sắp tới mình sẽ viết vài dòng cảm nghĩ về tác phẩm đang đợi ở nhà in của bạn…” Thế nhưng khi ngồi trên máy bay nhìn những cụm mây xa thẳm dưới kia và vầng trăng bán nguyệt sau khung cửa máy bay, tôi có cảm tưởng như đêm ngày trộn lẫn. Tôi mở cái lap-top ra nhưng thay vì viết, tôi lại đọc. Đọc lại 23 bài viết trong tác phẩm đầu tay sắp in của Lê Duy Đoàn đã lưu trong bộ nhớ với một cảm giác lạ lẫm vì sự tươi mát, hồn nhiên nhưng cũng nhiều gút mắc gai góc có khi đầy trói buộc mà cũng lắm lúc phóng khoáng không ngờ.
Thiều Giả Đảo có một lần mách miệng văn chương rằng: “Đọc truyện Tam Quốc thời tuổi trẻ để thích Khổng Minh, thời trung niên để cảm thông Lưu Bị và thời cao niên để tiếc một Vân Trường.” Cái thú văn chương là thế. Nó đẹp và linh động vì long lanh biến ảo như một vầng trăng: Trăng mọc, trăng tà, trăng lặn chỉ là cảm nhận đong đưa từ góc nhìn tương quan vật thể chứ thật sự muôn đời trăng cũng chỉ là trăng. Thế đó, tôi ngồi trên chiếc võng máy bay đong đưa tạm bợ giữa trời để nhìn trăng và đọc văn của Lê Duy Đoàn trong trạng thái buông thư như gặp bạn quý lai rai uống rượu nếp làng Chuồn bên quán gió Sông Hương ngồi nói chuyện Tam Quốc.
Tác phẩm đầu tay của Lê Duy Đoàn là một tập “phóng bút” bao gồm cả bút ký, bút luận, bút khảo, bút đàm… của một tay thuộc nòi văn bút tài tử có nhiều trải nghiệm thực tế, kiến thức học thuật nghiêm túc và tinh thần dí dỏm, ngẵng ngầm, rim rím mà đậm đà kiểu Huế.
Chương gieo duyên mở đầu Đi tìm nhành hoa Thạch Thảo là một bức minh họa chân dung của tác giả: Một thầy giáo vạn vật nghiêm trang nói về dòng sinh thái của một loài hoa. Kế đó là cách kiểu ngắm hoa và tạo hình bằng những màu sắc và đường nét mang tính độc sáng của người họa sĩ. Và đậm hương văn nghệ hơn cả khi phối cảnh loài hoa thạch thảo trong nhạc và thơ. Mà hiện thực ngoài đời thì Lê Duy Đoàn cũng là giáo sư môn vạn vật; là họa sĩ từng có các cuộc triển lãm tranh; là một cây bút viết tản văn và làm thơ để bây giờ xuất bản thật. Có thể nói nội dung tác phẩm văn chương của Lê Duy Đoàn là một ống kính vạn hoa nhiều màu sắc vì không có một “gam màu” chủ đạo rõ nét. Nhưng đó là một sự tập hợp nhiểu thể loại văn học, nhiều nội dung và đề tài trong cái khung thời gian và xã hội khắp đó, khắp đây. Suốt gần hai chục chương kế tiếp, Lê Duy Đoản viết và để cho ký ức, cảm xúc, suy luận, đam mê nghệ thuật đầy sôi động “giáng cơ” lên bàn gõ chữ như một cầu thủ chạy bao sân.
Đêm Montego Bay thơm mùi cây cỏ miền nhiệt đới và gió ấm Đại Tây Dương, khi tôi đang hứng chí ngồi gõ máy trong đêm để điểm xuyết những phút “xuất thần” sáng tác của Lê Duy Đoàn mà tôi đã yên chí là nắm bắt được phần nào thì nghe tin chàng… biết sợ! Đó là việc bỏ chương cuối với nhan đề mang hài tính “cấm đàn bà và trẻ em 18 tuổi” rất thơ mộng và bản lĩnh có nhan đề làm tôi tỉnh ngủ là: Thơ ngẵng hoàng gia!
 Ôi, danh văn Tô Vũ ngày xưa bị vua đày đi chăn dê mà buổi sáng thường nhắm mắt vì muốn làm người tử tế. Đời sau cho rằng đấy là hay vì… biết sợ. Chẳng hay âu đó cũng là thân phận của Duy Đoàn, của đám bạn già như chúng tôi đang luống cà,  luống cuống. Một  bên nầy thì thích làm“Lão Ngoan Đồng”kiểu kiếm hiệp Kim Dung theo Tô Vũ chăn dê mà mắt trần thao láo. Nhưng bên kia lại không chịu buông thả một ly cái thiết bảng “khiết trinh” của những cụ giáo già đang lên hàng ôn mệ; ông bà.
Như thế mới cảm thông sự chọn lựa nào cũng có nỗi băn khoăn riêng của người cầm bút: Sống cho mình đã khó; chuyển tải điều mình suy nghĩ cho người lại càng khó hơn.
Có lần, Lê Duy Đoàn hỏi ý tôi rằng: “Mình viết cho vui với chính mình và chia sẻ trong vòng bạn bè, không biết có nên tập hợp in thành sách và xuất bản hay không?” Tôi đã không một chút ngần ngại và nhiệt thành cổ vũ: “Nên, rất nên in ra thành sách vì nghệ thuật cũng như đời sống, có quyết đoán đủ để dang tay chia sẻ, chấp nhận sự khen chê nhẹ nhàng như chơi trò cút bắt mới có cơ hội nhìn lại thấy mình. Lại nữa, bài viết, hay bài thơ được in thành sách trên giấy trắng mực đen mà danh từ thời thượng gọi là ‘bản cứng’ (hard copy) thường đọc thấy ‘đã chí’ hơn là ‘bản mềm’ (soft copy) nằm trong máy vi tính. Ví như một cầu thủ có ra sân giao đấu mới thấy mình là ai hay chẳng là ai cả trên cầu trường thực tế đầy sôi động.”
Tôi viết tiếp những dòng nầy trên bãi biển Montego Bay, xứ Jamaica đầy cây xanh và nắng vàng miền nhiệt đới vào buổi sáng từ giã. Viết khi vừa nghĩ đến lời nhắn mới nhất của Lê Duy Đoàn: “Dẫu chỉ vài dòng cũng   ráng viết những cảm nghĩ của bạn về tập sách của mình đang chờ trong nhà in. Lý do đơn giản vì tụi mình biết nhau từ thời đi học và bạn hiểu mình như hiểu rõ những đường chỉ trên bàn tay của bạn…” Cái nghịch lý của đời này là khi dán mắt sát quá sẽ không nhìn thấy. Phải chăng vì thế mà tôi ngại sẽ đánh mất tính khách quan khi nhận định về một khía cạnh khác – khía cạnh tài năng nghệ thuật và sáng tạo nghệ thuật – của bạn mình. Văn chương nghệ thuật không có một góc khuất nào dung dưỡng sự may rủi cho ai. Trong cả hai thế giới nghệ thuật Đông và Tây đều có trường hợp những nhà văn, thi sĩ, nhạc sĩ… chưa hề xuất bản một tác phẩm nào mà vẫn thành danh, vẫn nổi tiếng trong lòng người và văn học sử. Và cũng có những trường hợp ngược lại là tác phẩm chồng chất số đếm theo đơn vị mà vẫn vô danh như vắng bóng giữa đời.
Lê Duy Đoàn và bằng hữu chúng tôi vẫn thường bàn luận đến nếp trung dung và lối trung đạo trong hành xử để tránh những ảo tưởng thành bại, chìm nổi không đâu. Tôi tin là những tác phẩm văn chương và hội họa của Lê Duy Đoàn mãi mãi không chếch về lề phải hay lề trái của sân khấu nghệ thuật nhất thời mà luôn luôn ở giữa đường bay sáng tạo của nghệ thuật.
Tôi tin là Lê Duy Đoàn sẽ rất thành công với tác phẩm đầu tay nầy, nếu sự thành công là một cái gì đơn giản như tác giảNgàn Cánh Hạc, Kawabata đã viết: “Sự thành công của một tác phẩm nghệ thuật phải được đánh giá theo cường độ nguồn hạnh phúc mang đến cho tác giả.” Có thể nói đây chính là chiếc chìa khóa của hạnh phúc dành riêng cho giới bút nghiên và nghệ sĩ. Sáng tạo nghệ thuật không phải là một phép lạ để mê hoặc con người. Khi anh chưa rung động ngất ngây với niềm suy tư, dòng văn bút của chính mình thì lấy gì để chuyển tải sức mạnh và linh hồn của nghệ thuật cho người thưởng ngoạn. Nếu vậy, thì Lê Duy Đoàn đã thành công ngay khi ngồi viết, bởi vì sau đó anh luôn luôn có niềm hứng khởi đem văn chương và nghệ thuật mà mình đã sáng tác để chia sẻ với bạn bè như một món quà quý tặng khi chính anh đã cảm nhận được nguồn hạnh phúc trong sáng tạo. Sự thành công càng có khả năng tiến xa hơn khi chàng “giáo-văn-họa” nhà ta đem dòng tâm sự trên những chặng đường ký ức để chia sẻ với nhân gian.
 
                                                Jamaica, Montego Bay – mùa Phục Sinh 2014
                                                                        Trần Kiêm Đoàn
Đọc văn và xem tranh Lê Duy Đoàn
Từ năm 2006, khi trang mạng art2all.net đang còn non nớt, tôi nhận được tranh của Lê Duy Đoàn đều đặn . Mấy chục bức tranh, phần lớn là tranh trừu tượng, với những tựa đề cũng … “trừu tượng” không kém : Đồng Vọng, Quần Sanh, Gót Danh Lợi, Không Gian Rỗng … làm cho tôi, người xem tranh, chóng mặt vì phải nghiêng đầu, nghẹo cổ tìm xem Không Gian Rỗng tại sao lại không rỗng,  âm thanh “đồng vọng” đang vọng về hướng nào, “gót danh lợi” đang đếm bước vào đâu , “giai điệu” đang ngân lên nơi nào giữa những dây màu sắc đan vào nhau chằng chịt ấy , thì bỗng nhiên, một ngày vào dịp đầu năm Đinh Hợi, tôi nhận bài “Xăm hường” của bạn . Tết làm bạn nhớ nhà chăng ? Hay là thấy không khí nơi chốn xa nhà thiếu vắng tiếng leng keng của những con xúc xắc thời vui cũ, bạn cân vực dậy những kỹ niệm xưa, đốt cho ấm những ngày lễ Tết ? Bạn viết tỉ mỉ về những thẻ chơi và cách chơi, như thể bạn đang dùng một chiếc cọ nho nhỏ, vẽ tỉ mỉ từng nét khắc trên suốt 32 thẻ bài . Tôi đọc và cười một mình . Anh chàng này hẳn nhớ nhà kinh khủng lắm đây .
Tôi yên chí đó chỉ là nhất thời, Duy Đoàn chỉ hứng bất tử thôi, lúc buồn tình không muốn cầm cọ và ngắm màu . Chẳng ngờ sau đó, chàng liên tục viết, từ những mẩu vụn ký ức với gia đình, học đường, với cha mẹ, với bạn bè, thầy cô ( như phần lớn những người bắt đầu viết văn !) , chàng bắt qua những nghiên cứu thú vị như “Đi tìm nhành hoa thạch thảo “, “Đinh Đính Đỉnh Đình Định” dựa trên những chuyến du khảo, “Selfie – Narcissus – Facebook – Ego “ hay “Khóc người da đen xa nhưng không lạ “ dựa trên thời sự . Đọc bài nào của chàng cũng tìm ra được những điều mới mẻ . Ngay cả những truyện ngắn cũng đưa ra những chi tiết thú vị về nơi chốn và con người . Hình như càng viết, mạch ký ức càng mở rộng , những tìm tòi cho hội họa bây giờ bổ túc cho văn chương khiến chàng tìm ra được những ngõ ngách mới để đào sâu, trồng vào đó những hạt giống cho chữ nghĩa nẩy mầm thành những bài viết ngộ nghĩnh, không giống ai .
Mong sao Lê Duy Đoàn tiếp tục cách viết ấy, viết những đề tài là lạ, với văn phong chẳng cần bóng bẩy, rất thật, cọng thêm chút hóm hỉnh khiến khi đọc, người đọc như tôi cứ mỉm cười một mình hoài .
Đọc Lê Duy Đoàn gần gũi như đang ngồi trước mặt bạn, vừa nghe bạn kể chuyện, vừa cười vui . Thật khác xa lúc nhận tranh của Lê Duy Đoàn, có bức thấy là cảm liền như “Vàng Rơi Mấy Độ “ , “Dòng nước”, có bức cảm ngược như “ Cõi Xa Xăm” mà sao thấy gần gũi quá, hoặc “Mặt Trời Vuông” mà mình cứ thầy tròn . Dĩ nhiên đó không phải lỗi ở tác giả. Hoàn toàn là lỗi ở người thưởng ngoạn đã có những kinh nghiệm sống và cái nhìn về mọi vấn đề khác hẳn tác giả đấy thôi .
Chúc bạn bằng lòng với những gì bạn sáng tạo . Có như thế mình mới có đủ lửa để đi tiếp con đường đã chọn, phải vậy không ?
Đặng Lệ Khánh

 

 



Ngày Hội Ngộ Quốc Học 61-64 tại Huế Việt Nam (April 2014)

Leave a comment

Cập Nhật tin tức Từ Huế Việt Nam

Nhân Kỹ niêm 50 Năm Học Sinh Quốc Học Niên Khóa 1961-1964

============================================== 

Hội ngộ 50 năm rời trường Quốc-Học Khóa 1961-1964  

 

 Nhà hàng Nam Châu Hội Quán từ 16 PM- 19 PM ngày 15/4/2014
Bạn Trần Xuân Sỹ đọc lời chào Hội ngộ,
Thầy Nguyễn Phú Phụng chúc mừng Hội ngộ,
Thầy nhận lẳng hoa QH6164 kính tặng,
bạn Phó Đức Hải đại diện cựu học sinh QH 6164 ở xa về tham dự phát biểu,

Photo  Photo

Photo  Photo

 

Kính thưa quí Thầy Cô,

                          Thưa các anh chị  và bạn hữu thân tình,
      Quả thật, buổi hội ngộ hôm nay vô cùng đặc biệt.Đặc biệt vì đây là buổi hội ngộ đầu tiên và rất khó có lần thứ hai,để kỷ niệm 50 năm rời trường Quốc-Học của lớp tuổi học trò khóa 1961-1964.Càng đặc biệt hơn nữa là trong lớp tuổi ” Thất Thập Cổ Lai Hy”nầy,quỷ thời gian của chúng ta mỗi ngày một cạn đi,mà hôm nay hiện diện hơn 100 người,khi chúng ta ngầm hiểu rằng chúng ta không còn nhiều cơ hội nữa. Thật là một điều quá quí hóa.
                         Kính thưa quí Thầy Cô – Thưa quí anh chị,
        Năm mươi năm trôi qua,một nữa Thế kỷ là một quảng thời gian quá dài so với đời người,nhưng lại quá ngắn so với Nghĩa Thầy Trò và Tình bằng hữu trong sáng,vô tư không hề nhuốm mùi hệ lụy của vật chất.Điều đó như một đóa hoa Bất tử đã un đúc,nuôi dưỡng dưới mái trường Quốc-Học thân yêu và đã kéo dài như bất tận qua bao biến đổi thăng trầm của cuộc sống.Sự hiện hữu của chúng ta hôm nay đã nói lên một điều rất rõ ràng : Tình bạn là chiếc gối êm ả của tuổi già và là một thứ tài sản vô giá .
Photo  Photo
       Huế và trường Quốc-Học là mảnh đất đầu đời,mà cách đây 50 năm từ nơi nâỳ chúng con đã rời xa,tung bay khắp bốn phương trời,và hôm nay cũng từ bốn phương trời về đây họp lại,như những đứa con về lại bên vành nôi của mẹ để rồi tưởng chừng như chưa hề có cuộc chia ly….
       Trong niềm vui hôm nay,chúng con không tránh khỏi những bùi ngùi khi thấy thiếu vắng một số gương mặt thân quen của ngày nào.Bởi lẽ một số bạn vì hoàn cảnh không về tham dự được,một số bạn đã vĩnh viễn ra đi.một số bạn đang đau ốm nằm trên giường bệnh và thậm chí có một số bạn đang còn lận đận với cuộc sống,với chuyện áo cơm.Nhưng tất cả khoảng cách về không gian địa lý,khỏang
cách về vị thế trong xã hội hình như hôm nay không còn nữa mà đã trở thành một điểm chung.Đó là” Tôn sư trọng đạo,tình bằng hữu và những kỷ niệm” khó quên
của tuổi học trò đã có một thời với Huế,với trường Quốc-Học cổ kính thân yêu.
                          Kính thưa quí Thầy Cô
                          Thưa các bạn,
Sau 50 năm lưu lạc trên trường đời,nổi hoài vọng về quê hương,những tháng ngày xanh như mộng,nên ai cũng có mong muốn gặp nhau một bữa cho”đã đời”
trông đợi thương nhớ….Vậy là anh em chúng tôi nhưng người đang ở Huế tự nguyện đứng ra làm gạch nối để thực hiện buổi họp mặt có thể nói “Có một không hai” nầy.Nhưng cái tâm thì lớn,mà tài năng và sức lực thì nhỏ,cho nên anh em chúng tôi mặc dù đã cố gắng hết sức cũng không làm sao tránh khỏi những
thiếu sót,nhất là đáp ứng được đầy đủ ý muốn của các bạn.Chúng tôi xin ở đây một sư thông cảm.
Photo  Photo
                            Kính thưa quí Thầy Cô
                            Thưa các anh chị và bằng hữu,
           Rồi mai đây chúng ta lại chia tay,kẻ ở,người đi như những cánh chim dù
muốn,dù không cũng phải tung bay trong chốn bạt ngàn,mênh mông của đất trời
để về nơi chốn ở thường nhật.Và,rồi chúng ta cũng không biết nói trước được
điều gì khi kim đồng hồ cứ quay để đưa chúng ta đến những tháng ngày sắp đến.
Hay có chăng cũng chỉ còn lại những tiếng nói,tiếng cười,những cái bắt tay ấm
áp tình người,tình bạn của buổi hội ngộ hôm nay.
            Đến đây,chúng con kính chúc quí Thầy Cô sức khỏe và tiếp tục có nhiều sức khỏe hơn nữa.
            Chúc các bạn bè,thân hữu luôn luôn không cảm thấy cô đơn trong tuổi già và có cuộc sống hạnh phúc để ” Mỗi một ngày trôi qua là một niềm vui !
                                            Huế,ngày đầu hạ 15/4/2014
                                              Cựu Học Sinh Quốc-Học
                                                     Khóa 1961-1964

Nguyên Văn Bân từ giã chúng ta tháng 2 2014

Leave a comment

Vài hình ảnh của Bân giữa bạn bè QH 61-64 Huế 2012

Cựu Sĩ Quan Hải Quân QLVNCH
“So sad so fresh, the days that are no more” (Alfred Tennysson)
Buồn làm sao, tươi rói làm sao, những ngày qua đi không trở lại.
 Photo  Photo
Bân ơi, hay ngủ ngon. Chí it mi cũng hơn tau và thằng Nam, chẳng hạn.

Happy Valentine

Leave a comment

Hôm nay ngày Valentine ,

Xin mượn phần đầu của bản tin ngày hôm nay, của VIETV về Valentine

http://www.youtube.com/watch?v=8Onm8DqgTHw&feature=youtu.be

Để Chúc Các bạn Một ngày Valentine vui vẽ

Happy Valentine

Ban Trần Quang Lãm Ra Đi

Leave a comment

                THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
      Nhận được hung tin bạn TRẦN QUANG LÃM vừa từ trần . Rất lấy làm
đau lòng chia buồn cùng gia đình và tang quyến , nguyện cầu thập phương
chư Phật thùy từ tiếp độ hương linh bạn Trấn Quang Lãm sớm tiêu diêu nơi
miền Cực Lạc . Nam mô A DI ĐÀ PHẬT .
    Tý Nguyễn và gia đình

On Thursday, January 23, 2014 4:26 PM, Phan Dinh Ngan <phandinhngan@gmail.com> wrote:
  Duoc tin ban Tran Quang Lam Tam B8 Quoc Hoc 6164 qua  doi hoi 22gio  ngay 23/01/2014.
Nhap liem luc 14 gio ngay 24/01/2014.
Linh cuu quan tai Ngu Tay ( gan chua Thuyen Ton ),
Thanh pho Hue .
Bang huu quoc Hoc 6164 Vo Cung Thuong Tiec

Thanh kinh chia buon cung gia dinh anh Lam va tang quyen.
Nguyuen cau Huong Linh ban Lam som ve mien Tinh Do .
                                                       Ban Quoc Hoc 6164 Hue
                                                           Thanh linh Phan Uu
(11gio ngay 20/01/2014 v/c anh Tran Quang Lam co di du lien hoan tat nien cung bang huu tai Nam Chau Hoi Quan )

Hinh từ VN gửi qua

Leave a comment

Gởi Cơ hình của mình, Nguyễn văn Lô , Cái trọng Ty,
Nguyễn hữu Súy ( Thiếu đoàn Trần quôc Toản ) và Trần công Tý ( Quốc học lứa tụi mình) trong ngày gắp gở cuối năm hôm nay tại Sài gòn).
Chuc năm mới sức khỏe  và hạnh phúc.
Hân
Photo

Older Entries Newer Entries