Thơ tình Thiếu Khanh

(Nghìn xưa để lại nghìn sau dấu giầy)

Đơn ca

Này em rượu vẫn nguyên bình
Khúc tình ca hát một mình vui chi?
Không đành để gió bay đi
Ngày non bóng nhỏ em về với ai?

Từng mê mải vẽ tương lai
Nhón cao đồi núi vói dài biển sông
Vẫy cờ Nam Bắc Tây Đông
Dang tay hăm hở mở lòng nguy nga
Mà quên giếng ngọt bên nhà
Con trăng mới nở nụ hoa chưa cười

Bỗng dưng Bụt khéo trêu người
Em thành thiếu nữ cho tôi ngỡ ngàng
Bỗng dưng em hóa ra Nàng
Tôi thành ra khách qua đàng ngẩn ngơ

Hối lòng trót sẩy câu thơ
Trước chưa kịp có
Bây giờ
mất em!

BIẾN KHÚC 1

Xui làm tượng đá công viên
Hẩm hiu ôm giữ ưu phiền mỏi tay
Ai ngờ em vẫn không hay
Cỏ hoa cũng nhạt tháng ngày cũng xa

BIẾN KHÚC 2

Bóng dài rót nắng về tây
Anh nghiêng chén cạn rót ngày vào đêm
Ví đời vắng dấu chân em
Bình nguyên rượu nhạt buồn thêm mấy buồn…

(Nghìn Xưa Để Lại)

Advertisements