Quá một giờ khuya
 “Bài thơ sau đây được tìm thấy trong đống giấy tờ của nhà thơ Vladimir Mayakosky sau khi ông tự sát vào hôm 14 tháng Tư 1930. Ông đã dùng đoạn giữa, có sửa đổi đôi chút, để làm đoạn kết cho thư tuyệt mạng.” [1] Cái đẹp của bài thơ nằm ở chỗ, kể cả trong những giờ phút vô vọng nhất, vô vọng đến nỗi phải dùng đến biện pháp cuối cùng, tâm hồn con người vẫn có khả năng thăng hoa, giao cảm với cõi vô cùng.
 
Quá một giờ khuya. Chắc em đang ngủ
Sông Ngân Hà
                        giòng sữa chảy qua đêm
Anh chẳng vội vàng, chẳng cần ai gõ cửa
Làm phiền em bằng tin điện cực nhanh.
Như họ nói, vụ việc đã rồi,
Thuyền tình vỡ trên biển đời nhí nhách.
Em và anh rất là sòng phẳng.
Có cần chi đếm lại chuyện thương đau
Mà chúng mình đã tạo cho nhau.
 Em ra nhìn kia, cái tĩnh lặng tuyệt vời
Đang đậu xuống trùm lên thế giới
Đêm âu yếm ôm lấy bầu trời,
Các vì sao cũng đang chiêm ngưỡng.
Những giờ phút thế này đây,
Người ta thức dậy nói chuyện với muôn đời,
Với lịch sử, và với cả muôn loài.
 ——————————————————
 Trần Ngọc Cư dịch từ bản tiếng Anh:
Past one o’clock . You must have gone to bed.
The Milky Way streams silver through the night.
I’m in no hurry; with lightning telegrams
I have no cause to wake or trouble you.
And, as they say, the incident is closed.
Love’s boat has smashed against the daily grind.
Now you and I are quits. Why bother then
To balance mutual sorrows, pains, and hurts.
Behold what quiet settles on the world.
Night wraps the sky in tribute from the stars.
In hours like these, one rises to address
The ages, history, and all creation.
.
Advertisements