Năm ngoái Anh Nguyễn Văn Đức từ VN qua thăm Anh em.  Vui chơi anh có đem tặng tập san Hàm Nghi từ VN.  Ở  Houston những học sinh Hàm Nghi, hơi hiếm,   chỉ có Cơ, Nguyễn Duy Phước và Nguyễn Đăng Chinh và Thầy Nguyễn Đắc Dương.

Hôm qua Thầy Dương có gửi tặng cuốn Hàm Nghi Yêu Dấu 10 từ VN.

Bồi hồi nghe nhắc lại, nhìn những tên quen thuộc  như Thầy Nguyên Quốc Chương, Thầy Nguyễn Duy Khác, Thầy Hồ Đăng Hiếu  v.vvv

Kỷ niệm cũ vẫn còn xa lạ quá

Trời tháng giêng, tháng bảy buồn như nhau?

Tờ báo nhỏ gọn nhưng đầy ắp kỷ niệm.

Cuối cuốn sách là Vài “Truyện cực ngắn” của Trần Hoàng Trúc .

Xin chia sẽ cùng anh em:

DẠY CON

Trong nỗi dày vò khôn nguôi, nàng thường ôm con vào lòng khuyên bảo:
Con ạ, luôn nhớ rằng, khi mình nói điều gì làm người khác vui thì nói, còn nói gì làm người khác buồn thì đừng nhé con.
Con trai nhìn đôi mắt thẳm sâu của mẹ, gật đầu.
Còn nữa, nói làm người khác thương thì nói. Nói làm người khác ghét thì đừng!
Vậy mẹ đã nói gì mà bố im lâu thế?  –  Thằng bé hỏi ngây ngô.

TU HÚ

Nửa đêm, con trai anh bị tai nạn giao thông nghiêm trọng.
Anh lao vào bệnh viện, bác sĩ giục tiếp máu, nhưng anh không cùng nhóm với con.
Chị đến sau, nghiệt ngã thay, cũng khác nhóm.
Bác sĩ nhíu mày: Vậy là sao, mẹ không cùng thì bố phải cùng chứ?
Chị quýnh quáng gọi điện. Anh choáng váng thấy sếp chị vào, cuống cuồng cho máu đứa con trai anh hết mực thương yêu.
Tháng sau anh chị ly hôn.
Đứa con trai òa khóc.

HOA MỸ

Sinh nhật cô gái, chàng trai tặng cô một đóa hồng tuyệt đẹp. Tiếc thay, không phải hoa thật.
Cô gái tỏ vẻ thất vọng :
Đến hoa tặng em, anh cũng chọn hoa giả, thì tình yêu của anh liệu có thật chăng?
Hoa thật sẽ úa tàn, còn tình yêu anh dành cho em vĩnh viễn thắm tươi như bông hoa này, em ạ!
Họ kết hôn, rồi sau đó chia tay vì chàng trai phản bội.
Bông hoa vẫn thắm tươi.
Lẽ tự nhiên, sự dối trá bao giờ cũng có vẻ ngoài đẹp đẽ.

TÌNH YÊU 

Bà Năm bị lãng tai nên hay lớn tiếng, trong nhà ai cũng sợ khi bị bà trách mắng. Có lần, ông Năm lén ghi âm lại để bà nghe mà điều chỉnh vôlum.
Sau ngày bà mất. Ngôi nhà bỗng lặng câm, chẳng ai buồn nói một câu, rút về phòng đau đáu.
Chợt có tiếng bà quát lên quen thuộc từ phòng ông. Các con chạy đến bồi hồi. Thấy bố ngồi như phỗng, nghe như nuốt từng lời.
Từ ấy mỗi ngày tiếng quát của bà lại vang lên trong nhà ông Năm, như không thể thiếu.

BÀN TAY

Anh luôn chê tay vợ mình thô ráp và so với người này người kia. Rồi một ngày, anh theo người mới có đôi tay trắng đẹp mịn màng.
Nhưng bàn tay đẹp thì chẳng thể làm gì, dù chỉ một ngày osin nghỉ phép. Mọi việc nhà đều đến tay anh.
Bàn tay đẹp không tết tóc cho con anh. Khi anh ốm đau, bàn tay ấy cũng không buồn nấu cháo. Chỉ miệt mài giũa móng sơn hoa.
Nằm liệt giường, anh mơ có một bàn tay thô ráp, sờ trán anh âu yếm sẻ chia.

TẾT

Tết năm kia, bố mẹ già tất bật nhặt lá mai, trang hoàng nhà đón chờ con cháu.
Chợt xe bưu phẩm dừng trước cửa, người ta ôm vào đủ loại quà kèm bưu thiếp “Bố mẹ ăn Tết vui vẻ, sang năm chúng con sẽ về”.
Tết năm sau lại hăm hở dọn nhà. Lại xe đỗ cửa. Lại quà ngổn ngang. Và lời chúc quen thuộc.
Tết năm này, con cháu về, thấy nhà mình thiếu Tết. Cây mai nguyên lá. Mái nhà xanh rêu. Quà năm cũ còn nguyên, vương bụi.
Thế mà bố mẹ rưng rưng: “Năm nay có Tết rồi!”.

TỘI NGHIỆP

Một bầy chim én vừa tung cánh vào trời xanh vừa tự hào chíu chít:
Phía dưới bao người đang ngóng đợi chúng ta, những sứ giả của mùa xuân mang niềm vui đến muôn nhà.
Bất giác chúng trông thấy vài con chim vật vã bay loạng choạng như sắp đứt hơi bèn lấy làm kinh ngạc:
Này, mùa xuân ấm áp đẹp tươi sao các bạn lại tả tơi đến thế?
Một chú chim xơ xác thều thào:
Chúng tớ là chim phóng sinh. Sáng giờ được phóng 5 lần rồi.

 

Trần Hoàng Trúc là con gái của Hàm Nghi Trần văn Phụng

Advertisements