DC Mùa Hoa Anh Đào 2003

Leave a comment

Đến DC

Tưởng Hoa đã nở

Ai ngờ

Chưa

Tìm được vài cây hoa nở sóm

Chụp Hình Xong

Đi về

Advertisements

Vài “Chuyện Ngắn Cay Mắt” thu nhặt sáng chủ nhật

Leave a comment

ƯỚC MƠ

Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:

– Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?

Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:

– Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.

Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:

– Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.

Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón…

PHẤN SON

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh.”

Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…”

Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.

BA

Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng.

Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghĩ cho khỏe.

Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người.

Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.

TÌNH BẠN

 

Hai người đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiền chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: ” Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi “.

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị chuột rút và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: ” Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi “.

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: ” Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá? “

Mỉm cười, anh trả lời: ” Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ… Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta lên khắc nó lên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được… “.

…..Hãy học cách viết trên cát và đá …

 

ANH HAI

Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. Giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”

Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!

Ngày bé Út vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé Út khóc thút thít… anh cười, “ Út ráng học ngoan…”

Miệt mài 4 năm DH, Út tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…

Vừa bước vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”

CUA RANG MUỐI

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:

– Cua rang muối thật đó mẹ.

Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:

– Còn răng đâu mà ăn?!

 

ĂN CƠM (Nguyễn Thanh Bình)

Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước mắt.

Không biết chuyện gì? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc.

Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ võ ba càng chuyển sang võ miệng. Bỗng má nó lớn giọng :

– Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông!

Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến :

– Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi!

 

CHA TÔI  (Nguyễn Minh Hiếu)

Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngòai 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.

Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : “Ba sợ các con còn giận mẹ…”.

 

MỒ CÔI  (Nguyễn Văn Hùng)

Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thầm : Giá như mẹ đừng “đi xa”, thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh.

Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói : Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con. Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà có thêm người đỡ vắng lạnh.

Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ : Giá như đừng có dì nhỉ thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên…

VÒNG CẨM THẠCH (Jang My)

Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm mọi cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường…Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.

Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiệc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía , cười :

– Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.

Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.

 

 

NUÔI MẸ (Nguyễn Thị Thao)

Con ở Đức về, giàu có, đón mẹ ra nuôi.Con dâu hồ hởi, cơm quà cho mẹ chu đáo. Giường mẹ màn mới, quạt riêng.

Mẹ như vàng. 

Chồng biếu mẹ mọi thứ. Thương mẹ, anh hay gần gũi, trò chuyện, lại gởi quà về quê. Vợ nhìn soi mói. Bữa ăn thiếu đậm đà. Tối đến màn chẳng mắc. Lạnh nhạt…

Mẹ thành bạc. 

Mẹ ốm, nằm một chỗ, khó ăn, khó ngủ, ho… Chồng chăm mẹ. Một mình vất vả mọi việc, vợ bực bội và lạnh lùng : “Xem thế nào đưa mẹ về quê…”

Mẹ thành rác vứt bờ tre.

Nhân mùa HỘI NGỘ 2013 cận kề, (Tự Thán của Nguyễn đình Tý)

1 Comment

Nhân mùa HỘI NGỘ 2013 cận kề , đọc mấy bài thơ chị TD gửi mà nhớ Huế miềng chi lạ .
Rứa HN năm ni ở Houston chị TD có tham gia với tuị tui cho vui không ? Rất mong lắm đó !
Và để nhớ về HUẾ xa xôi diệu vợi trong tâm tưởng , tui xin có bài thơ viết về HUẾ sau đây 
nhân HỘI NGỘ Houston như một cám ơn với những kỹ niệm khó phai nhòa thời niên thiếu.
         HUẾ TRONG TÔI
Tôi trở lại Huế ngang qua Thành Nội
Mưa lất phất buồn gợi nhớ ngày xưa
Em mắc mưa lồ lộ …. ngó vừa chưa
Đi song song lòng bâng khuâng xao xuyến
Tuổi mười bảy trong tôi còn thánh thịện
Đưa em về chào tiển biệt vẫy tay
Dù tối trời cơ hôị khác ban ngày
Tôi vẫn mần quân tử tàu trong trắng
Không môi hôn mà ôm em cũng chẳng .
Thề thốt trên mây em chán nghe rồi
Tình cứ thế bồi hồi không lối thoát
Em say bye bye không lời tiễn biệt
Tôi ngộ ra mình còn quá ngây ngô
Tình đã cho phải đây đó, áp mời
Yêu đương mà chỉ chót lưỡi trao lời
Sao bằng mời một nụ hôn nồng thắm
Kể từ đó dứt khoát tôi nắm tay giã biệt
Làm gà trống thiến thiệt chốn tình trường
Kết quả thành công mấy o tán dương
Đó là đường đi tự hào duy nhất
Đã yêu đương là nhất quyết làm luôn
Là chim kêu bướm lượn lưỡi môi nồng
Là vo là ngắt đào mận bưỡi bồng
Xa kỷ niệm mần răng dứt cho được
Kể từ đó tui như người  có phước 
Không bị leo cây như trước ngã đau
Nhớ về kỷ niệm một thuở yêu nhau
Kinh nghiệm tình trường tuổi xuân ướt át
Cái thuở ban đầu ngại ngùng nhút nhát
Đến lúc già ngẫm nghĩ chuyện ngày xưa
Mấy em gặp lại phán ” thiệt bất bưa “
Ôn thấu trời, mà răng hồi đó ôn “dở ” rứa !
 
CUtý 

 Huế trong ký ức…Khi mô anh về thăm Huế

Leave a comment

hx21-loi nuoc lut

hx01-truong dong khanhHuế trong ký ức…

Khi mô anh về thăm Huế xưa
Nhớ gói giùm em một chút mưa
Gói thêm mớ lạnh từ chân tóc
Buốt thấu buồng tim vẫn chưa bưa
Thôi thì:
Hẹn Huế mùa sau sẽ về thăm
Thăm từng cái lạnh dấu trong chăn
Nghe mưa rả rích trong đêm vắng
Để nhớ vô cùng những tháng năm”
Hồ Đắc Thiếu An
hx02-truong kieu mau & dh su pham
hx03-truong kieu mau
hx04-truong ham nghi
Huế có em của một thời xe đạp
quanh đi quẩn lại những con đường
mà cũng chính em. Cho ta tuột dốc
Ðàn Nam Giao. Ðầu cắm xuống dòng Hương
biết thế nào một thứ lừa Thượng Tứ
dù cao tay ta cũng ngã dưới chân 
đáng đời cho một tay bạt mạng
hợm mình muốn quất ngựa truy phong
em đâu thể cao bay xa chạy
ta rượt hoài như một thứ khùng điên
cũng có lúc em quay đầu ngó lại
là lòng ta bỗng chợt thấy bình yên
rồi cũng chính em bỏ trò chơi cũ
khép mình như một gái thâm cung
là cái lúc ngựa hí vang rong ruổi
phóng mình trong gió bụi mịt mùng

Huế không có em nên buồn rười rượi
mà ta đây thành một đứa thất tình

Phan Xuân Sinh
hx05-cau trang tien
hx06-cercle sportif
hx07-con hen
Cồ Hến
hx08-hang be
hx09-dau duong tran hung dao
Ty Thông Tin
hx12-loc loi
hx13-nha tho dong chua cuu the 2
hx14-nha tho dong chua cuu the
hx15-dai noi
hx16-cua tho nhon
hx17-sung than cong
hx18-chua linh mu
hx19-van mieu
hx20-morin
hx21-loi nuoc lut

hx22-cau bach ho

hx23-bun ganh

hx24-phi truong phu bai

Tôi sẽ quay về, thăm lại Cố đô
Ngắm bóng trăng thanh, nghe khúc Nam bằng
Tiếng sáo quyện, bên dòng Hương da diết
Bao ngày xa, phố cũ dáng mơ màng

Tạm biệt Huế, giữa mùa thu tuổi mộng
Suốt nữa đời lạc bước chốn ngàn phương
Lòng ôm ấp, hoài mong về cố xứ
Nhớ một người từ dạo mới yêu đương

Tôi sẽ trở về, tìm kỷ niệm xưa
Vỹ Dạ Đông Ba, qua những chiều mưa
Bên Đập Đá, Văn lâu hay Bến Ngự
Em ở nơi mô, từ đó đến chừ

Thương lắm con đò, neo đậu bến sông
Mãi ngóng chờ ai, trên nước phiêu bồng
Bóng dáng mẹ ngồi, ru đàn em nhỏ
Bao tháng ngày qua, lòng mỏi mòn trông

Huế ở lại, ôm đất trời thơ mộng
Để người đi, xao xuyến cố hương ơi
Em giọng nói, trên làn môi dịu ngọt
Chẳng nơi mô có được ở trên đời

Xin thầm hẹn, một ngày mai với Huế
Tôi sẽ về, ấp ủ mối tình quê
Bên bếp lửa, có cô em người chị
Huế yêu ơi! Vẫn còn đó câu thề.

PBN

Asia Society, Texas Center @ Houston Texas

Leave a comment

Asia Society, Texas Center  @ Houston Texas

Khói Sóng

Xin giới thiệu cùng quí bạn một phần của thành phố Houston, Asia Society, Texas Center 1307 Southmore Blvd, Houston TX 77004, sát downtơn Houston City

Chờ Người

Ấm Cúng

Ấm Cúng

Nột góc nhìn khác

Nột góc nhìn khác

Danh sách bạn hữu phương xa về hội ngộ Quốc Hoc 61-64 @ Houston 2013 —- Ghi tên ở phần “Leave a Comment” ở dưới

Leave a comment

Tin mới nhận được:

Xin các bạn ghi tên vào phần “Leave a comment” ở ngay dưới phần này.  Chúng tôi sẽ update sau đó:

1. Lê Chỉ Kỉnh (San Jose) — 2. Nguyễn Tấn Phục (Canada) —3.  Anh Chị  Trịnh Bình Nam (Oregon) —4. Phạm Văn Chắc (Seatle) —5. Anh Chị Nguyễn Đình Tý (Santa Ana) —6. Hoàng Đồng Liêm (San Francisco)—6. Anh Chị  Phan Nam (Saigon VN)

Chiều Kỷ Niệm (Bài cũ 2005, tái bản lần thứ nhất 2013)

Leave a comment

(Đây là một bài cũ đã luân lưu trong anh em 1961-1964 nhân dịp họp mặt năm 2005.  Bài thì cũ,  nhưng tâm tư các bạn chúng ta vẫn không có gì thay đổi, vẫn không phai nhạt , Vẫn không mờ đi , như những ai vẫn trẻ mãi không già . .. Mời Các ban đọc lại, và  lần tái bản này riêng tặng bạn Nguyễn Tấn Phục)

Chiều Kỷ Niệm

Ngườì Việt sung sướng hơn người Hoa Kỳ, khi mỗi năm được chuẩn bị và đón chào 2 lần năm mới. Năm nay 2005, gia đình Cựu Học Sinh Quốc Học chúng tôi đã có những ngày thật vui với các bạn từ phương xa đến để cùng nhau  tống cựu và nghinh tân.

31 tháng 12 2004, Châu Ngoc Bính từ Vancouver Canada và Nguyễn Tấn Phục từ Montreal, Canada. Có lẽ hai anh bạn chúng tôi muốn tránh cái lạnh lẽo cuối năm của bắc bán cầu mà tìm về phương nam nắng ấm chăng?.. . Rồi như mây bay theo gió Trần đại Hiền cũng bay   đến Houston từ Orange County California.

Chúng tôi:

Thạnh, Bính, Chinh, Gòn, Cơ, Vừa, Phục, Hiền đã cùng chung nhau hưởng một đêm cuối năm 2004 tại căn nhà nhỏ nhưng tiện nghi đầy đủ của Chinh trên bờ biển Surfside của Freeport Texas.

Ánh đèn ấm áp, không làm ấm lên được cái lạnh cuối năm, những câu cười tiếng hát cũng không che, không át đưọc tiếng sóng gầm buổi tối, nhưng những tình cảm không biểu lộ hết được trong đêm hôm đó đã biến đêm cuối năm 2004 thành một kỷ niệm sâu đậm khó thể nào quên.

Bửa ăn tối đã được sửa soạn hết sức chu đáo, nhờ 2 chị em chị Thạnh và chị Gòn với gà đi bộ, bún bò, và Heineken hòa điêu với Cognac. Thật đúng như “cổ nhân” thường nói: “Sau cái vô tâm lạc điệu của mọi đàn ông bao giờ cũng có hình ảnh, bóng dáng khéo léo của những người phụ nữ đầy lòng vị tha!!!”.

Trong lúc mọi người đang cười đùa bàn cãi, tôi bỏ ra ngoài, tản bộ ra bãi biển thưởng thức cái yên tỉnh vô cùng to lớn của đại dương. Bãi biển tối đen, không một bóng người, chỉ mình tôi trầm măc, yên lặng thưởng thức sóng biển nhẹ nhàng vào ra trước mắt, tôi tháo giày đứng trên cát ướt để cãm thấy và nghe được tiếng rì rào êm ã cuả sóng đêm, đến và đi trong cái heo lạnh của một đêm cuối năm.

Đứng lặng yên dẫm lên trên sóng, nhìn ra khơi thưởng thức những đớt sóng đêm màu trắng, tôi có cảm giác như một người sắp chết chợt nhìn thấy quá khứ hiển hiện trôi qua trước mắt như một cuốn phim dài với bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu là nổi trôi, bao nhiêu là dằn vặt, sung sướng và đau khổ của gần 60 năm cuộc đời, tôi chợt thèm một hơi ấm quen thuộc:

Thuốc lá.

Đành phải bỏ sự bao la, quay trở lại niềm nhỏ nhoi ti tiện của con người, tôi trở về căn nhà sàn trên bãi biển, rủ Hiền ra  ngoài và xin hắn một điều thuốc lá.

“Ra đi vợ có dặn rằng: Thuốc xin thì hút, thuốc mua thì đừng. Lỡ mua thì phải coi chừng, Những thằng phải gió, đứng gần nó hay xin”

Cũng may căn nhà của Chinh không xa bờ biển bao nhiêu, phút chốc đã đến nhà.    Bên ngoài trên căn nhà sàn chúng tôi vẫn còn thấy được sóng biển trắng xóa đằng xa, nghe được tiếng sóng gào với gió lạnh, sưởi ấm bằng các đốm lửa nhỏ nhoi của đầu thuốc lá ủ kín trong lòng bàn tay. ..  Đêm trừ tịch mênh mông một lần nửa giúp tôi gợi nhớ đến đêm trừ tịch năm nào trên trại ti nạn Ga Lăng 2 của Nam Dương., ngày đó chúng tôi chưa lấy nhau, cùng đi vượt biên trên một chiếc ghe, đến trại tị nạn cùng lần, sống gần nhau chung một barrack. Đêm nào cũng vậy, trại Ga Lăng luôn cúp điện kể từ 8 giờ tối, đêm trừ tịch năm đó trong bóng đêm hoang vu và yên lặng, hai đứa tôi đứng sát vào nhau tay trong tay cúng giao thừa với tâm tư hướng về gia đình và bạn hữu vẫn còn ở Việt nam.

Mới đó mà đã hơn 20 năm, vật đã đổi sao đã dời, đời sống đã thấy nhiều đổi thay, liệu con người còn muốn thay đổi?. .. Đợt sóng thần đêm giáng sinh tuần trước giáng lên các nước Nam Á hình như đã chứng minh rằng không có gì bền vững mãi trên cõi đời này…

Nghĩ đến đấy, tâm hồn trở nên bức rức tôi quyết định bỏ mặt bạn bè, lái xe trở về thành phố. Con đường trở về ban đêm cũng tối tăm và mờ mịt như lòng tôi, nhưng những bài hát ngày xưa của một thời đã yêu và một thời đã chết từ đĩa CD MP3 của Phục mang tặng đã giúp tôi có được bình tĩnh trên đường trở về nhà.

1-1-2005: Theo “tiếng gọi của con tim”, Trần Ngọc Cư và Tôn Thất Hải. từ Oklahoma City lái xe suốt 9 tiếng đồnh hồ về đoàn tụ với anh em, trên đường đến đây Hiền nhờ Cư ghé sang Dallas, đón Cao Văn Chi.       Đêm đó, đêm đầu tiên của năm mới, năm 2005, Chinh và Bính, Gòn, phải đi ăn đám cưới, những kẻ còn lại, lại vào tiệm ăn rồi rủ nhau đi uống cà phê như những ngày còn ở trung học.     Tiệm café bắt chước hương vị Pháp, La Madeleine ở Westheimer và Beltway 8 thật là dể thương với các bàn kê phía bên ngoài cửa tiệm. Chúng tôi bật cười vì đến tiệm cà phê lúc 8 giờ tối, mà các bạn của tôi trong đám cưới vẫn chưa được ăn.     Ngồi bên ngoài dưới ánh đèn đường, chúng tôi để cho Phục tự ý order cà phê các lọai cho anh em, câu chuyên lang man từ những kỷ niệm quá khứ đến hiện tại, từ Việt nam đến Hoa Kỳ Canada, từ bạn hữu phương này qua phương khác.

Nguyễn Tấn Phục thực là một tay văn chương chữ nghiã. Hắn nhắc đến những buổi hội ngô tương tự ở Việt Nam, khi bị bắt buộc phải phát biểu cảm tưởng, Phục đã so sánh không gian với 4 chiều, thay vì ba chiều như trong tóan học (hồi trung học hắn rất giỏi tóan). Phục so sánh và gọi chiều thứ tư là chiều kỷ niệm với hình ảnh anh em bạn hữu tung tăng vui vẻ ngày xưa, nhập nhòa với hình ảnh “đứng đắn”, hoa râm ngày nay, khi trước khi sau, khi rõ khi mờ, tạo ta một không gian mới, một ảo giác mới, một … chiều… kỷ niệm. …

Phục nói tiếp:    Những tình cãm mà các anh em đã đầu tư vào chiều kỷ niệm đó trong những năm còn học trung học ngày ấy, thưc sự đã sinh lời ghê gớm theo thời gian và chúng ta bây giờ đây có lẻ sẽ tiêu dùng nó đến hết đời, khi xuôi tay vẫn không bao giờ cạn. (Tên này về già ăn nói hay thật).

Cả bọn nhắc đến đêm trừ tịch tối qua tại bãi biển: Tiếc cho tôi không ở lại để đón năm mới, để thấy Trương đình Gòn say rượu, một cái say thật nhẹ nhàng, mà thật bão liệt, thật dễ thương, (…và thục sự đơn sơ trong tận cùng tâm hồn của một cựu Đại Đội trưởng, đại đội trinh sát Sư đoàn 2 bộ binh, kẻ đã từng vào sinh ra tử)

Cả bọn thương cho Cư, Hải và Chi đến muộn, và để bù lại cho tôi đêm hôm qua đã về sớm không đón giao thừa trên biển, Anh em đồng ý đi thẳng xuống biển ngủ qua đêm dù lúc ấy đã 10 giờ đêm. Ghé vào Kroger mua thuốc lá , rượu và snack, trong cơn mưa phùn lất phất chúng tôi lại lên đường.

Con đường trở lại 80 miles hình như ngắn hơn với những mảnh vụn tình cảm của thời học sinh non nớt được nhắc lại, bởi các kẻ dại khờ, lỡ dại kể ra, và được rốt ráo bình luận bởi các người nghe, vẫn còn tàn ác như xưa, và có lẻ còn  tàn ác hơn thời còn đi học…

Các câu chuyện tình non dại rồi cũng chấm dứt, đến nơi, dù hàn huyên bao nhiêu đi nữa, cũng không kéo được đêm dài.   Đêm ngắn lần chúng tôi dù ngủ rất  muộn cũng thức dậy vào lúc 8 giờ, vì không thể nào bỏ sót được những giờ phút thần tiên tản bộ và đón bình minh trên bờ biển vắng.

Dưới đôi cánh sớm của những đàn chim hải âu bay lên đáp xuống, trong ánh nắng yếu ớt của bình minh, một cặp tình nhân, cắm lều ngủ qua đêm trên biển vắng cũng đã co ro thức dậy, ngơ ngác nhìn chúng tôi, nhìn một lũ đàn ông lang thang điên cuồng trên bờ biển vắng, có lẻ cả hai kẻ khác phái đang yêu nhau kia không bao giờ nghĩ rằng tình bằng hữu cũng là một thứ tình yêu…một tình yêu vô cùng trong sáng.

Chiều đến, hầu như tất cả anh em Quốc Học 61-64 tại Houston đều hiện diện tại nhà hàng Phố Xưa để họp mặt. Nào là Vừa, Liệu, Tọai, Đoàn Tư vừa từ Việt Nam sang, chỉ thiếu Nguyễn văn Trai (tác gỉả Tiển Bạn Đi H.O. bận sinh kế), Phan Gia Loan, Phan Tư. Phục lại một lần nửa hết sức xuất sắc: mỗi lần đến Houston gặp anh em, y đều có 1 chút quà nhỏ cho mỗi người để nhớ nhau? (tôi đoán sự thành công đó là do sự chu đáo của người đàn bà đứng đàng sau?)

Mai sau dù có bao giờ? ……

Ôi cái đám Quốc học 1961-1964 này, tuổi đứa nào cũng trên 60 mà vẫn mày tao, vẫn thương yêu nhau, vẫn dí dõm đùa dỡn như thời đi học. Có lẽ sau những năm dài sinh kế, hôm nay sức đã mòn, gối đã mỏi, ..chân đã chồn, việc aí ân cũng phải “gấp đôi” (1) bọn chúng tôi cũng đã nghĩ đến tương lai, những ngày còn lại ôi sao còn quá ngắn thế cho nên mới cố ráng kiếm thêm nhiều ngày vui nửa, chỉ tiếc là những ngày vui nào rồi cũng qua mau… Thôi, đừng suy nghĩ nửa vì…

Những ngày vui bạn ơi, Những ngày vui vẫn thường qua mau….

Hãy tận hưởng.. đừng tiếc nuối, đừng thắc mắc. hãy sống trọn vẹn hôm nay

Phạm Cơ

Tháng giêng năm 2005 tại  Houston

Click here for slideshow

 (1) gấp đôi = Gấp lại cho lớn hơn, chứ không phải nhân làm 2 lần

 

Older Entries